Mùa xuân ở lại Mường Thanh

0

Điện Biên – mảnh đất từng thấm máu các anh tôi, mảnh đất một thời đầy dây thép gai, hầm hào, hố bom, mảnh đạn… giờ đây đã hoàn toàn đổi khác. Lòng chảo Mường Thanh đã thành một “cái kho” khổng lồ đựng đầy ngô lúa. Mấy chục năm trước, chiến tranh như cơn gió độc thổi qua nơi đây, nhưng thế núi, hình sông Điện Biên vẫn vững vàng muôn thuở…

Trước mắt tôi, cánh đồng Mường Thanh rộng ngút tầm nhìn, mang no ấm bình yên chia đều cho trăm ngả. Dòng sông Nậm Rốm có một thời chảy qua lửa cháy, chảy qua cơn khát, nỗi đau, hôm nay cỏ cây xanh mướt đôi bờ. Sẽ có nhiều người khi dừng chân bên dòng sông trận mạc nào đó, lại nhớ về sông Lô, sông Đà, sông Nậm Rốm. Những dòng sông chảy qua chiến tranh vẫn giữ được vẹn nguyên những kỷ niệm và nhắc ta nhớ tới ngọn nguồn. Những dòng sông chảy qua chiến tranh giống như những dây đàn của bản hùng ca, mãi rung vang những giai điệu lạc quan khỏe khoắn.

mua xuan muong thanh Mùa xuân ở lại Mường Thanh

Giờ đây sông Nậm Rốm hiện ra trước mắt tôi như một nét vẽ màu xanh trong bức tranh lớn của trời đất. Là gạch nối giữa hai bờ, cầu Mường Thanh im lặng như mọi nhịp cầu tôi đã gặp, như không hề mang dấu vết chiến tranh. Lúc này, tôi có thể thoải mái tắm nắng hoặc thong thả nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Cầu Mường Thanh như dành cho tôi, cho tất cả mọi người sự yên ả và thơ mộng. Chao ơi, có ai ngờ, nhịp cầu bắc qua mặt trận, lối vào cửa mở chiến tranh, có ai ngờ dòng sông chảy qua một thời lửa đạn khốc liệt mà bình lặng đến nhường này? Khỏa chân giữa dòng nước mát lạnh của sông Nậm Rốm, tôi tự hỏi năm xưa có bao nhiêu người ngã xuống nhịp cầu? Tuổi trẻ của các anh vĩnh viễn dừng lại ở nơi đây, làm thang ván lót đường cho vạn bàn chân băng tới đích thắng lợi. Có bao cuộc đời mà tôi chưa hình dung hết, đã không tiếc xương máu mình để đổi lấy ngày vui trọn vẹn của dân tộc?

Các anh tôi đã qua cầu với tư thế của người xông trận. Qua cầu, như thể qua những cửa tử ác liệt nhất, để rồi dũng mãnh tỏa vào các hỏa điểm của giặc. Giọt máu rơi trên cầu, lá cờ chiến thắng bay trên cầu, tiếng hô xung phong nối nhau băng qua cầu. Hàng trăm bàn chân xung kích qua cầu, đạp bằng lô cốt giặc. Khẩu súng qua cầu để đường ngắm được chuẩn hơn, khối bộc phá qua cầu để bùng lên tiếng nổ. Cầu Mường Thanh không chỉ bắc bằng những tấm sắt, thanh gỗ thông thường, mà còn được bắc bởi biết bao cuộc đời chiến sĩ. Khoảng cách nhịp cầu không chỉ được đo bằng chiều rộng của dòng sông Nậm Rốm, nó còn được đo bằng chiến công oanh liệt của một thế hệ. Chính vì lẽ đó, người đi qua cầu hôm nay và ngày mai, đều rưng rưng tưởng nhớ và biết ơn thế hệ cha anh thuở trước.

Bước sang bên kia cầu Mường Thanh, đi tiếp một đoạn nữa tôi lại gặp lối mòn rẽ vào hầm Đờ Cát. Cỏ mềm xanh mát và êm dịu dưới chân, cỏ như tấm vải bền, dạn dày, khâu liền với đất. Lối vào hầm của tên tướng Pháp, gần với đường ra ruộng của bà con xã viên, gần lối rong trâu của bầy trẻ mục đồng. Căn hầm thấp xuống lún sâu giữa cánh đồng ngô xanh lút đầu người. Đồng ngô chỉ chừa ra một khoảng đất hẹp cho khách đến thăm nhận biết được hình thù cái vỏ cứng kiên cố của bọn xâm lược cũ. Cái vỏ cứng bằng bê tông cốt thép hóa chiếc quan tài tối đen, hun hút, tưởng như ngày mai, ngày kia, nó sẽ chìm sâu vào ruộng đất. Chiến tranh đi qua mùa xuân lại về và sự sống bừng lên như không thể cưỡng nổi. Xung quanh tôi, ngô mọc xanh rờn. Lá ngô cọ vào vai áo, vào tóc, lá ngô mơn man trong gió nhẹ. Dưới chân tôi, những tấm sắt cuộn tròn, chỗ han gỉ, chỗ phủ đầy cỏ dại. Đất và cỏ miên man, ôm trùm lên căn hầm cũ mèm và lở loét của viên bại tướng.

Tôi tự hỏi ngọn cờ “Quyết chiến quyết thắng” đã tới đây bằng con đường nào để tung lửa trên nóc hầm? Hầm có hai cửa, các anh tôi đã đi theo cửa nào để chĩa súng vào tên tướng Pháp? Hầm rộng bốn gian, nay mốc meo, lạnh lẽo như ổ mối bỏ không. Sự thất bại của một tên tướng chỉ huy, của một đội quân viễn chinh đã bị phơi trần thảm hại. Đờ Cát từng chui từ căn hầm này ra và cùng đám sĩ quan cao cấp tùy tùng, giơ tay run rẩy xin hàng. Điện Biên chính là cái chảo lửa khổng lồ, đã thiêu cháy tham vọng cuồng điên của hắn và hơn mười sáu vạn quân viễn chinh xâm lược.

Giờ đây, vào một ngày trong trẻo của mùa xuân, đứng trên nóc hầm Đờ Cát, tôi lại nghĩ tới những vùng địa dư trận mạc năm xưa. Thật lạ lùng, đến Điện Biên những tên sông, tên núi ghi dấu ấn một thời lịch sử, tự nhiên sống dậy trong tôi, thiêng liêng và tha thiết. Từ xưa đến nay, để gìn giữ lãnh thổ của mình, dân tộc ta đã từng đánh thắng nhiều loại kẻ thù hung bạo khác nhau. Dù bọn xâm lược đến bằng đường rừng, đường sông, đường biển hay đường trời, cuối cùng, chúng vẫn phải chuốc lấy những thất bại nhục nhã. Và hôm nay giữa cánh đồng Mường Thanh bao la, trong nắng xuân ấm áp và gió xuân nhè nhẹ, tôi thảng thốt khi nghe lảnh lót tiếng chim đồng. Bầu trời tự do, mặt đất tự do, tiếng chim đồng vút lên trong vắt, rồi hòa tan trong màu xanh yên ả, ấm no. Ngắm màu xanh quyến rũ, nghe tiếng chim hót trong sâu thẳm bình yên, tôi biết mùa xuân đang ở lại nơi này – Mùa xuân ở lại Mường Thanh!…

Thanh Bình

Chia sẻ bài viết: