Người Mông xuống chợ

0

Cây xoan rừng trụi lá, những cành lòng ngòng đen thui vươn dài, chùm quả khô năm ngoái còn lưu luyến không muốn rời, đầu cành đang chồi lộc non màu trắng bạc. Cây đào phai cuối nương còn sót lại mấy chiếc lá già khọm đốm nâu cũ kĩ, những nụ nâu gụ phô ra màu hồng thắm… Trên tầng đất đỏ bazan những bụi lau trổ hoa màu xam xám. Dãy cây trạng nguyên cánh hoa như hình lá, màu đỏ cờ khoe sắc, nhụy vàng li ti… Những rừng cây âm âm rực lên bông hoa chuối như ngọn lửa. Hoa mận, hoa mơ nở bung trắng xóa… Người Mông mải miết làm ăn không có lịch để xem ngày, tính tháng nhìn sự đổi thay của những loài cây họ biết rằng: mùa xuân tươi đẹp đã về!

Khi tiếng con gà rừng gáy te te nơi đầu bản, màn sương trắng đục phủ ngập lòng thung, người bản Mông tưng bừng kéo nhau đi chợ Tết. Tiếng ngựa bồn chồn giậm chân hí vang, tiếng cười, tiếng nói ran ran trong thung lũng. Họ í ới gọi nhau, trẻ con, người lớn sửa soạn váy áo. Thiếu nữ Mông mải mê ngắm mình trong gương chưa vội cho rau vào lu cở, chàng thanh niên Mông cũng tất tưởi chuẩn bị đeo đài xuống chợ cạnh gia đình anh hàng xóm có đôi lợn cắp nách buộc dợ ngang lưng.

nguoi mong xuong cho Người Mông xuống chợ

Con đường gập ghềnh xuống chợ sớm mai, chiếc Min – khờ chở cành đào ngắc ngư vài những bi chuối rừng treo lủng lẳng, vượt dốc cứ nhảy lên chồm chồm, lao chuệnh choạng như người say rượu. Đoạn vào cua, chiếc xe Win mới về mo thình lình xuất hiện xình xịch ngay trước mặt, làm người đi bộ tránh bắn sang cả mép đường, chị vợ vòng tay ôm eo chồng, cả hai tấm lưng uốn theo chiều đổ của vòng cua. Con gà trống sau xe mào thâm như cục tiết, mỗi lần xóc lại kêu lên oóc oóc… Bên vệ đường, có hai bố con cõng lợn bước vội đi như chạy. Phía đằng sau, mấy anh chàng đeo kính đen đi cạnh bạn gái váy áo xênh xang, đeo trang sức nhiều tầng bước đi kêu xủng xẻng. Đằng xa, tiếng vó ngựa gõ nhịp, người từ các thung lũng, trên rẻo cao đổ về như đi hội. Tất cả họ vui mừng xuống chợ huyện cuối năm.

Họ mang xuống chợ những nông sản của nhà, những sản vật của rừng, họ không vội mua, không vội bán, kéo nhau vào quán chân tình mời nhau bát phở, que kem… khề khà chén rượu mềm cả môi. Càng về chiều chợ lại càng đông.

Mấy chàng trai người Mông lắm khi không bán mua gì cả, xuống chợ là để ăn kem, chụp ảnh, ăn phở rồi về, cốt là để vui với bạn. Có khi trong lu cở thiếu nữ Mông là đôi cuộn chỉ màu, vài thước vải hoa, nào gương nào lược, thêm thỏi son hồng làm duyên cho ngày Tết.

Hoàng hôn, phiên chợ vùng cao cuối năm, cũng là lúc người ta lại chia nhau về các ngả, mỗi người đều mua cho mình những gì còn thiếu để đón Tết. Một chút muối, chút dầu, lưỡi cày, lưỡi cuốc, máy khâu… chất đầy trong lu cở. Đường về bản gập ghềnh lại rộn vang tiếng vó ngựa, tiếng xe máy chở hàng leo dốc, tiếng cười, tiếng hát vương vít bên tai, váy áo đủ sắc màu sặc sỡ nhuộm ánh nắng chiều vàng như dải lụa vắt ngang qua đại ngàn xanh thẳm. Báo hiệu một cái Tết vui tươi no ấm. Bất chợt nghe lòng say đắm lâng lâng.

Thanh Bình

 

Chia sẻ bài viết: